
….Hồi tưởng
Tôi nhớ tất cả mọi thứ. Tất cả những điều Sasuke đã từng nói với tôi.
Cậu thật phiền phức.
Quả là một cú sốc đối với tôi. Nhưng tôi quả thực là người đáng trách khi đó. Vồn vã trước mặt cậu, nói về những điều mà lẽ ra, tôi không nên nói. Tôi quả là thực là rất phiền phức.
Mm-hmm, dù sao cũng đúng mà.
Cậu thực sự … rất phiền phức.
Đó là khi Sasuke rời làng. Lại là một là một cú sốc nữa đối với tôi. Nhưng sau đó cậu ấy lại nói với tôi rằng: Sakura …
Cảm ơn cậu.
Và điều ấy thực sự đã thực sự cứu rỗi tôi. Chỉ là 2 từ “cảm ơn” ấy. Rồi cậu rời làng ngay sau đó, bắt đầu những chuỗi ngày này sang qua ngày khác không được gặp cậu nữa. Nhưng lời “cảm ơn” ấy đã tiếp thêm sức mạnh để tôi luôn tin tưởng vào Sasuke.
Đó là một cuộc chiến khủng khiếp – không, từ khủng khiếp cũng không đủ để mô tả được cơn ác mộng đó. Một cuộc chiến gần như phá hủy thế giới, và đó là lúc Sasuke trở lại với chúng tôi.
Và khi trận chiến kết thúc, cậu ấy lại lên đường rời đi. Tôi nói với cậu ấy rằng tôi muốn đồng hành cùng với cậu, và cậu ấy bảo, “cậu không liên quan gì đến tội lỗi của tôi.” Nhưng rồi cậu ấy nói tiếp: Sớm gặp lại nhé.
Cảm ơn cậu…
Và cậu ấy đã búng vào trán tôi.
“Tôi sẽ gặp cậu sớm.” “Cảm ơn cậu.” Tôi lặp đi lặp lại những lời đó trong lòng. Cùng với cảm giác lâng đâng vấn vương của cái búng trán đó.
Chúng tôi bắt đầu từ “Cậu thật phiền phức”, và tiến tới “Tôi sẽ sớm gặp lại cậu”. Bằng cách nào đó, trái tim tôi cảm thấy ấm áp hơn một chút mỗi khi nghĩ về nó như vậy.
Sasuke. Cậu đang ở nơi đâu?
Sasuke.
Tôi ư? Hiện tại, tôi đang…
—————————
#Miên
#sugarcherry
#OHSVN
#SakuraHiden